Sử dụng ng̣i bút
lương thiện để cứu người
Bản
dịch từ bài viết của Trí Chân
(Clearwidom.net) Vương Trung Thừa, người tỉnh Dương Châu, phụ thân đă qua đời từ thủa c̣n nhỏ, t́nh cảnh gia đ́nh rất là nghèo khổ, chỉ dựa vào nghề viết đơn kiện tụng để kiếm tiền nuôi mẹ và bản thân. Vào năm 20 tuổi, Trung Thừa đến kinh thành dự thi tuyển và đă qua được ṿng đầu để được vào kỳ thi chính của triều đ́nh. Nhưng đến những kỳ khảo thí tiếp theo trong mùa thu, anh ta không đậu được một kỳ thi nào cả.
Một đêm trừ tịch cuối năm, anh nằm mơ thấy hai người mặc quần áo xanh đến bảo anh phải đi. Họ đem anh đến một toà dinh thự giống như của vua quan và cực kỳ rộng lớn tráng lệ. Ngồi ở chính đường là một vị Vua, hai bên cạnh có hai vị quan thư lại mặc áo đỏ, mỗi vị đang cầm một bản giấy dài với nhiều tên trên đó. Vị Vua đó đang cầm cây bút dài viết lời phán xét. Sau khi ông ta viết xong, liền bảo vị quan áo đỏ truyền gọi Vương sinh tiến lên yết kiến.
Vương sinh tiến lên bệ và quỳ gối xuống. Anh nh́n thấy sắc mặt của vị Vua đó mười phần nghiêm trọng. Ông ta ném xuống một quyển sách để cho anh đọc. Vương sinh đọc qua th́ thấy có tên của ḿnh trên đó, và dưới tên của ḿnh có ghi rơ rằng anh sẽ thi đỗ mỗi lần khảo thí, tiếp đó được vào Hàn Lâm viện, rồi làm quan đến chức Tổng Đốc, nhưng bởi v́ tâm trí mê muội đă thay thế người ta mà viết những lời vu cáo ác nghiệt, trái với ḷng ḿnh, cho nên những sự thành đạt trong tương lai đă bị xóa sạch hết.
Sau khi anh xem xong bản án, vị Vua đưa tay đập bàn án hỏi rằng: “Xem rơ rồi chưa?”. Vương sinh dập đầu lạy, xin tha tội. Vị Vua nói: “Xét rằng ngươi là đứa con hiếu thảo, phụng dưỡng mẫu thân, nếu như ngươi biết lập tức sửa đổi, th́ vẫn có thể trả lại công danh cho ngươi được. C̣n nếu ngươi tiếp tục làm chuyện xấu, không hối cải th́ tánh mạng của ngươi sẽ bị mất ngay!”, nói xong ông lại ra lệnh cho hai người áo xanh đem Vương sinh ra về.
Một người áo xanh bảo Vương sinh rằng: “Những lời vừa mới nói của Đế Quân là cho bảng yết danh mùa thu năm tới. Nếu như ngươi sửa đổi hành vi cho được lương thiện, th́ c̣n có thể được đăng danh trên bảng vàng. Đừng quên những lời dạy bảo ân cần của Đế Quân”, nói xong họ lấy tay đẩy Vương sinh một cái, th́ Vương sinh lập tức tỉnh dậy ngay.
Vương sinh nghĩ lại t́nh cảnh trong giấc mộng, rơ ràng như xẩy ra ở trước mắt làm cho anh không thể nào quên được. Anh ngẫm nghĩ: “Gia cảnh của ḿnh rất bần hàn, muốn làm việc thiện th́ không có phương tiện tiền bạc, nếu như bỏ nghề sinh nhai viết đơn kiện tụng th́ ḿnh dùng biện pháp ǵ để hối cải, bù lại những tội lỗi trước đây?”. Sau một đêm trầm tư suy nghĩ, Vương sinh bỗng nhiên tỉnh ngộ: “Ngọn bút sắc bén có thể giết người, con đường khó khăn này không thể dùng để cứu người sao? Ḿnh hăy thử làm ngược lại, dùng ngọn bút này để cứu người, nhất định sẽ được Thần minh phù hộ”.
Từ đó về sau, mỗi khi gặp phải chuyện kiện tụng, Vương sinh đều cố gắng khuyên họ hoà giải, tránh việc kiện nhau ra toà án. Có những trường hợp thưa kiện nhau mà không có lư do chính đáng, anh đều nói ra những lư lẽ để khuyên họ băi bỏ vụ kiện. C̣n đối với những người có lư do chính đáng nhưng không thể bầy tỏ rơ ràng, anh mới vận dụng tài viết văn của ḿnh để viết cáo trạng cho họ, vả lại c̣n dùng toàn lực để giúp đỡ họ.
Làm như vậy được gần một năm, Vương sinh thực sự đă thi đỗ hạng nhất trong kỳ khảo thí mùa thu tới, được định nghạch của quan phủ mà nhận trợ cấp mỗi tháng. Bởi đó anh càng nỗ lực làm chuyện Thiện.
Trong hàng xóm của Vương sinh có một góa phụ trẻ tuổi. Bà ta đă mang thai với người chồng mới chết không lâu. Người trong gia tộc bên chồng vu cáo cho bà không c̣n trong sạch, nên đă cáo quan nói rằng đứa nhỏ trong bụng không phải là cốt huyết thật sự của người chồng quá cố, sợ rằng sẽ làm loạn huyết mạch tổ tông ḍng tộc của họ. Họ xin quan phủ phán xét để trả bà ta về (tức là về nhà cha mẹ của bà, không được phép thừa kế sản nghiệp của chồng). Những đe dọa này làm cho người nhà bên cha mẹ của người góa phụ rất sợ hăi, và họ không dám nói một câu để bênh vực. Trong t́nh cảnh oan ức này, không có cách ǵ biện bạch, bà ta chỉ biết khóc mà thôi và thề rằng sẽ tự tử.
Có người trong xóm biết chuyện, liền báo cho Vương sinh biết. Sau một cuộc điều tra kỹ lưỡng, Vương sinh biết rằng người thiếu phụ này thực sự là một nguời chung thuỷ, trong sạch, nên đă đến thăm cha mẹ của bà ta và giúp mẹ của bà viết một đơn kiện để cáo lên quan phủ. Anh em của người thiếu phụ này có vẻ không muốn thưa kiện, nhưng Vương sinh đă khích lệ họ bằng những lời đạo nghiă. Cuối cùng họ rất xúc động bởi tấm ḷng trong sạch của Vương sinh nên đă có đủ can đảm để viết một tờ cáo trạng lên quan phủ.
Đồng thời Vương sinh lại triệu tập một buổi họp gồm có các bạn đồng học cùng với những bậc nhân sĩ lớn tuổi có đức độ được trọng vọng ở địa phương. Anh ta bảo họ rằng ngày đầu tháng quan tri huyện sẽ đến thăm Văn Miếu để tuyên đọc thánh dụ, đến khi đó họ sẽ công khai đệ tŕnh bản án này. Có người cho rằng, trường hợp này không liên can ǵ tới cá nhân của ḿnh nên không muốn tham dự vào. Vương sinh nói : “Bảo vệ trinh tiết và giúp đỡ cô nhi quả phụ, đây là có quan hệ đến đại sự của đạo đức nhân nghĩa, là những điều mà người học sách và hiểu biết lư lẽ nên làm mới phải. Chúng ta không phải v́ tư lợi của chính ḿnh mà làm chuyện kiện tụng, vả lại cũng không thể xem sự kiện này như là vi phạm lệnh cấm không được nh́n tới vậy. Nếu như bị trách cứ giáng tội, th́ cứ để một ḿnh tôi nhận chịu!” Mọi người rất tán thưởng tấm ḷng đại nghĩa của Vương sinh nên đều đồng ư ủng hộ anh ta.
Đến ngày đầu tháng, quan tri huyện đi
tới học xá Văn Miếu.
Mọi người tŕnh lên bản đơn kiện
và xin ông duyệt qua. Quan tri
huyện cũng rất sáng suốt, sau khi xem xong bản văn
đă nói rằng : “Đây là sự việc có dính líu đến
vấn đề danh tiết. Ta mời tất cả mọi
người liên can đến đây để hiểu rơ sự
thật, nếu như những người thuộc về
gia tộc bên chồng vu cáo hăm hại, th́ nhất định
phải chiếu theo luật lệ mà trừng trị nghiêm
khắc. Nhưng các ngươi
điều tra phải là xác thực, nếu không th́ phải
tự nhận lấy tội phạt”. Vương sinh đứng lên, tự thân cố
gắng kể lại rành mạch câu chuyện mà những
người trong gia tộc bên chồng đă vu cáo, với
lời nói cương trực và phân tích lư lẽ rơ ràng. Quan tri huyện nh́n thấy lời
nói và lư luận chánh trực của anh, đă uỷ lạo
vỗ về vài câu, và để cho anh được tiếp
tục.
Chưa được vài ngày, trên công đường
đă mở cuộc thẩm vấn cho vụ kiện này. Những người trong gia tộc
bên chồng đều bị chất vấn, không biện
bạch nổi những lư lẽ bẻ cong của ḿnh, nên
phải thừa nhận sự vu cáo của họ. Do đó sự oan ức của người
thiếu phụ mới được sáng tỏ, và đă
kết thúc vụ án. Bà ta xin
cha mẹ của ḿnh lấy ra 100 đồng tiền vàng để
tạ ơn Vương sinh, nhưng Vương sinh không nhận. Họ vẫn cố năn nỉ
Vương sinh lấy cho, cuối cùng Vương sinh nổi
giận nói rằng: “Các người tưởng rằng ta
trải qua con đường khó khăn này là bởi v́ tiền
bạc báo đáp hay sao?”, nói rồi nhất quyết cự
tuyệt. Người nhà của
thiếu phụ đành phải ra về.
Vào đêm trừ tịch, Vương sinh lại nằm
mơ thấy hai vị sứ giả áo xanh khi trước.
Họ đă đem Vương sinh đến chỗ cũ
trong năm trước, lại nh́n thấy vị Vua đó
nét mặt vui vẻ nói với anh ta rằng: “Ta rất tán
thưởng hành vi sửa đổi mau lẹ của ngươi,
nên đă trả lại khoa danh của ngươi. Nhà ngươi vốn sẽ thi đậu
trong kỳ khảo thí năm tới, nhưng bởi v́ việc
làm ‘bảo toàn tiết hạnh cho quả phụ cô nhi’ của
ngươi, hành vi lương thiện này đă cảm động
đến trên Trời, nên năm nay có thể thi đậu
được ( tức là
sớm hơn một năm). Ngươi nên làm thêm nhiều
chuyện nhân đức thiện lành, không được lười
biếng, th́ ngươi sẽ có tương lai rất sáng
sủa tốt đẹp”. Vương sinh khấu đầu
xin tạ ơn. Vị Vua ra lệnh
cho quan lại sử dắt anh ta trở ra. Ở ngoài đại môn, Vương
sinh gặp hai người già lăo và một người trẻ
tuổi ở bên cạnh đường hướng đến
anh quỳ lạy. Vương
sinh không biết họ là ai, thấy họ quỳ lạy ḿnh,
anh cũng quỳ lạy trở lại. Họ quỳ lạy trên đất,
khấu đầu nói rằng: “Đội ơn ân nhân, đă
khiến cho con cháu của tôi được bảo toàn, được
kế thừa hương hoả, lại giữ ǵn được
điền sản của chúng tôi.
Chúng tôi, cha con và cháu lấy làm hổ thẹn không có ǵ
để báo đáp. Vừa mới nghe được Đế
Quân triệu Vương quân đến, nên chúng tôi ở đây
chờ đợi!” Vương
sinh đă hiểu rơ, bọn họ là ông, cha, và chồng của
người quả phụ, anh đến đỡ họ
đứng dậy. Ông cụ
già chỉ tay vào người trẻ tuổi nói rằng: “Đứa
con này của tôi nhận đại ân của ông. Tôi biết ông chưa có con, tôi xin
thỉnh cầu vị quan âm-ti để cho nó được
đầu thai làm con của ông, hầu sau này báo đáp công ơn
của ông”. Vương sinh
khiêm nhượng, nói vài lời cảm ơn, rồi chia
tay.
Khi Vương sinh tỉnh dậy rồi, liền đem
sự việc đă trải qua nói cho vợ và mẫu thân
biết. Từ đó anh lại
cố gắng đem toàn lực ra làm việc Thiện. Năm thứ nh́ đă thi đỗ
Giải Nguyên, tiếp theo lại được vào Hàn Lâm
viện, làm quan đến chức Đại Trung Thừa
(Tuần Phủ).
Kỳ thi Giải Nguyên đó, vợ anh sinh được
một đứa con. Trong lúc mơ màng, Vương sinh
nh́n thấy h́nh như là người thiếu niên trong giấc
mơ khi xưa đang bước vào cửa nhà. Người con sau này cũng thi đỗ
hạng nhất mà làm đến đại quan.
Trong thế giới này, không chỉ có nghề viết
lách thôi, mà các nghề khác cũng có thể được dùng
để cứu giúp người.
Nếu con người làm điều Thiện, cứu
giúp được nhiều người hơn th́ sẽ hưởng
nhiều phúc đức hơn, đó là lư lẽ đương
nhiên. Thật ra, dù bản thân
ḿnh ở bất cứ giai tầng nào, nghề nghiệp nào,
hoàn cảnh nào đều có thể làm một người
tốt. Làm điều Thiện,
sử dụng tài vật một cách lương thiện, nêu
cao chính nghiă, đây mới là sự lựa chọn chân chính
một cách sáng suốt đối với trách nhiệm cho bản
thân ḿnh.
Dịch từ: http://www.clearwisdom.net/emh/articles/2007/5/26/86119.html
Và từ bản tiếng Hoa: http://www.minghui.org/mh/articles/2007/5/5/153711.html