Cựu Giáo-Sư
Luật Khoa vạch trần tình hình nhân quyền tại
Liên-Hiệp Âu Châu
Diễn văn của Yuan
Hongbing Ngày 29 tháng 11 năm 2007
Đặc biệt của
Epoch Times
_files/image001.jpg)
Học
giả Trung Hoa Yuan Hongbinh thưởng thức sự
tự do của đường phố Sydney, trong một
ngày tháng 8 năm 2004 ở Úc Châu. Vị giáo sư Luật Khoa, người đã
trốn khỏi Trung Quốc để đến Sidney xin
tị nạn chính trị vào tháng 7, dự trù sẽ bao
gồm nhiều sự kiện về Đảng Cộng
Sản Trung Quốc vi phạm nhân quyền suốt mấy
thập niên qua trong 4 quyển sách mà ông đã phải
trốn khỏi Trung Quốc để xuất bản
chúng. (AFP/ Getty Images)
Tôi
đã được Bà Helene Flautre, Chủ tịch Ủy
Ban Nhân Quyền của Liên-Hiệp Âu Châu, Trưởng
Giám-đốc về Chính Sách Đối Ngoại của
Liên-Hiệp, mời đến để tham dự buổi
điều trần về nhân quyền. Tuy nhiên, vì một vài sự rắc rối về
chiếu khán nhập cảnh, tôi đã không thể
đến tham dự buổi họp, nhưng tôi đã
gởi một bài diễn văn để đọc lên
tại chỗ đó.
Phải,
tôi đã sửa soạn bay qua bên kia quả địa
cầu để đọc một bài diễn văn dài
mười phút trong buổi điều trần về nhân
quyền.
Tại sao tôi lại vui lòng đi xa như vậy, chỉ để
đọc lên một bài diễn văn vỏn vẹn
mười phút? Bởi vì đối với tôi, là một
luật sư, người giữ vững công lý, và là
một nhà văn đã phải rời bỏ quê
hương, sống cảnh lưu đày để
xuất bản những quyển sách mà tôi viết về
những cảnh khốn khổ của Trung Quốc, tôi có
một trách nhiệm không thể lay chuyển được
là vạch trần mặt trái về tình trạng nhân
quyền ở Trung Quốc.
Vì tôi
chỉ có mười phút để nói ra, tôi không thể
đào sâu vấn đề, hoặc chứng minh và đi
vào những chi tiết phân tích. Bởi vậy tôi chỉ có
thể chia xẻ một số quan điểm kết
luận, mà tôi đã đúc kết từ các kinh nghiệm
sống thực sự của tôi trong gần nửa
thế kỷ mà tôi đã sống ở Trung Quốc
Phe
đảng quan
lại của Cộng Sản Trung Quốc đã thành
lập một độc-đảng độc tài với
bạo lực khủng bố, và nó hoàn toàn từ chối
đạo lý “nhân dân là ở trên hết”. Sự độc
tài của đảng Cộng Sản TQ là một trạng
thái của khống chế, trong đó dân chúng đã bị
tước đoạt bất cứ quyền lợi chính
trị nào để tự do đầu phiếu. Quyền lực độc
đoán của bè phái Cộng Sản TQ trực tiếp vi
phạm những giá trị của đạo luật
hiện hành, và nó là bất hợp-pháp trong mọi ý
nghiã. Hệ thống chính
trị ở Trung Quốc hiện nay thực ra là sự sở
hữu cá-nhân các quyền lực quốc gia của hệ
thống Cộng Sản TQ.
Trong
suốt nửa thế kỷ vừa qua, kể từ khi
đảng Cộng Sản TQ tạo dựng quyền
lực, để có thể duy trì sự
thống trị chuyên chế của nó, nó đã thi hành
những cuộc đàn áp nghiêm khốc về chính trị,
gây ra vô số tai hoạ cho nhân quyền, và kết quả
là hàng chục triệu mạng sống của người
dân Trung Quốc đã bị kết thúc một cách mờ
ám. Các dữ kiện của quá
khứ và hiện tại đã chứng tỏ phe
đảng Cộng Sản TQ là một phe Đảng
tội phạm mà phạm tội nghiêm trọng nhất
trong lịch sử là tội phản-nhân-loại. Chúng đã phạm tội làm nô
lệ dân chúng, phạm tội sát nhân, tội tiêu diệt
quần thể, và tội tra tấn con người trên
diện rộng, v..v…
Trong
Hiến Pháp của Trung Quốc có nói rằng người
dân Trung Quốc phải xem chủ nghiã Marxism và chủ nghiã
Leninism như là chỉ đạo cho họ dưới
sự lãnh đạo của đảng Cộng Sản
Trung Quốc. Điều này
biểu lộ phe đảng Cộng Sản TQ đã
kết hợp sự khống chế hoàn toàn đầu óc
của người dân Trung Quốc với sự
độc tài trên đời của nó, làm sống lại
một bề ngoài mới mẻ cực kỳ chuyên chế
của thời đại Trung Cổ khi chính trị và tôn
giáo là cùng một thứ. Ở Âu Châu, những thân thể bị thiêu
đốt của hàng ngàn người bị các phiên toà tôn
giáo của bọn Tôn Giáo Pháp Đình (Inquisition) kết tội đã biểu lộ
sự hắc ám của thời đại Trung Cổ;
ở Trung Hoa bây giờ, người dân vẫn còn bị
giam cầm, bị tra tấn và giết chết vì truy
cầu tự do tư tưởng, tự do ngôn luận và
tự do tôn giáo. Tám năm dài
của cuộc đàn áp chính trị đối với
học viên Pháp Luân Công, bắt đầu từ cuối
thế kỷ vừa qua đến bây giờ, tạo nên một
tai họa thảm khốc nhất về nhân quyền trên
thế giới hiện nay. Sự phục hưng kinh tế do bè đảng
Cộng Sản TQ thực thi không bao giờ đạt
được thị trường kinh tế tự do
như một số người đã tin tưởng. Điều này là bởi vì một
thị trường kinh tế tự do công bằng chỉ
có thể được thành lập trên căn bản mà
người dân được hưởng các quyền
lợi hợp-pháp bằng nhau, vả lại, luật pháp
ở dưới sự độc tài của
một-Đảng sẽ chắc chắn thành lập
những luật tà ác, mà bản chất của các
đạo luật này là duy trì các đặc quyền
của đảng Cộng Sản chuyên chế. Những điều luật
của sự độc tài sẽ không bao giờ chấp
nhận sự công bằng về quyền lợi hợp
pháp của dân chúng.
Kinh
tế do đảng Cộng Sản TQ thành lập là
một thị trường kinh tế cho giới chức
cao cấp với quyền lực, mà một thị
trường kinh tế dành riêng cho giai cấp quyền
lực như vậy chỉ tập trung vào độc tài
tham nhũng và dẫn dắt bởi sự trao đổi
quyền lực cho tiền bạc. Kinh tế của giai cấp quyền lực
ưu đãi chỉ có thể đưa đến sự
chênh lệch khủng khiếp về tiền của và thế
lực, tạo nên một giai cấp cao của đảng
Cộng Sản TQ và thiên đường của bọn lái
buôn lưu manh và thương gia giầu tiền mà có liên
hệ với ‘đảng’.
Sự phát triển kinh tế trong Trung
Quốc hiện nay là dựa trên sức lao động nô
lệ của 90 triệu người lao động nông
dân. Những người này
đều làm việc quá mức mỗi ngày, mà chỉ
lương mỗi ngày tương đương với 1
đồng rưỡi Mỹ kim. Ngay cả một số lương nhỏ nhặt
như thế cũng thường bị bọn chủ
ăn bớt để bỏ túi. Những người lao động này không có cách gì để
bảo vệ quyền lợi của họ bởi vì
quyền thực hành kỹ nghệ và quyền thành lập
công đoàn mậu dịch của họ đã bị
tước bỏ.
Tôi
đã đính kèm một danh sách chưa đầy
đủ về các tai họa của mỏ than tại
Trung Quốc từ năm 2000 đến 2007 ở cuối
bài diễn văn (phụ
lục 1), từ đó người ta có thể hiểu
biết thêm về những cuộc khai phá mỏ than
đẫm máu trong vòng phát triển kinh tế của Trung
Quốc. Dân lao động Trung Quốc đang chìm sâu trong
khốn khổ. Tôi tiên đoán rằng sự phát triển
kinh tế của Trung Quốc dựa trên các bất công
lớn lao mà thấm nhuần với máu, nước
mắt và khốn khổ của dân lao động là
đang trải đường cho một khủng
hoảng xã hội chưa từng thấy trong lịch
sử.
Sự
độc tài tàn bạo của đảng Cộng Sản
TQ không những chỉ là nhà ngục Bastille cuối cùng
của Cộng Sản chuyên chế, mà còn là một
điểm tựa chính trị của các quốc gia
độc tài và khủng bố trên thế giới ngày
nay. Chế độ Cộng
Sản TQ đã được dùng để xúi dục
bọn Khmer Đỏ giết chết hàng triệu dân
Căm-pu-chia; nó được dùng để thành lập và
làm đồng minh với Milosevic của Nam Tư,
người bị kết tội phản-nhân-loại; nó
được dùng để cổ võ và ca tụng nhà
độc tài và bạo ngược Saddam Hussein. Bây giờ, theo tin tức mà tôi
được biết, Cộng Sản TQ độc tài
cũng là bọn ủng hộ phần lớn về chính
trị và kinh tế cho chế độ tà ác của
Bắc Hàn, và nó tiếp tục cung cấp rất nhiều
ủng hộ bí mật cho phần lớn những nhóm
khủng bố quốc tế. Sự độc tài TQ không chỉ là nguồn cội
của các thảm cảnh ở Trung Quốc, là nguyên nhân
gốc rễ cho các tai họa về nhân quyền trong
xứ TQ, mà còn là một kẻ thù chung của toàn thể
nhân loại. Ngay giây phút này,
chế độ Cộng Sản TQ đang cố gắng
phá hoại sự độc lập của hệ thống
luật pháp tại Úc Châu, trong việc cố ngăn
cản các thủ tục hợp-pháp-hoá của tòa án để
hành xử các đơn kiện của học viên Pháp Luân
Công ở địa phương, kiện các viên chức
cao cấp Trung Quốc đã tham gia trong sự tàn bạo
phản-nhân-loại, (xem
phụ lục số 2). Vài ngày trước, đài BBC
tường thuật một cựu lãnh đạo của
bọn Khmer Đỏ, Khieu Samphan, đã bị bắt giam
và sẽ ra toà vì tội ác phản-nhân-loại, vả
lại, bè đảng Cộng Sản TQ quan lại mà xúi
giục bọn Khmer Đỏ phạm những tội tàn
bạo đó, vẫn đang xử dụng quyền
lực chuyên chế của nó để tạo nên
đại họa cho nhân quyền. Đôi khi, lịch sử thật bất công; tuy nhiên,
tôi tin tưởng lịch sử sẽ rất công bằng
vào lúc cuối.
Năm
1989, bầu trời Bắc-Kinh đã nhuộm đỏ
với máu của sinh viên và dân chúng; nhưng năm tới
Đại Hội Olympics sẽ được cử hành
trong cùng một thành phố mà đã xẩy ra vụ
giết người tập thể -- tại sao lịch
sử lại tiếp tục tàn nhẫn đối với
người dân Trung Quốc? Đại hội Olympics sẽ chắc chắn thu hút
được sự chú ý của thế giới. Tuy nhiên, chẳng phải sự
chú ý nên vượt lên trên sự cổ võ của đám
đông đang vẫy hoa mà chú trọng đầu tiên và
trên hết vào những đại nạn cho nhân quyền mà
đang xẩy ra ngay bây giờ ở Trung Quốc? Sự cổ võ và tung hoa trên
những tai họa của nhân quyền này sẽ chỉ
đem lại sỉ nhục và làm hạ giá tinh thần
Olympics.
Tôi là
một phát ngôn viên cho những khốn khổ của Trung
Quốc, và tôi sẽ tiếp tục nói lên cho đến khi
những cảnh khổ của xứ Trung Hoa chấm
dứt. Có một lần, một người bạn Úc
đã hỏi tôi, “bạn có cần tôi làm điều gì cho
Trung Quốc không?” Tôi đã
nói với anh, “Tôi không có quyền đòi hỏi anh phải
làm cái gì cho Trung Quốc. Tôi
chỉ có thể cho anh biết các sự kiện. Tôi tin
rằng khi người ta biết được sự
thật, họ sẽ đi theo lương tri của
họ và làm những gì họ nên làm.” Bây giờ, các quý vị hội viên của Liên
Hiệp Âu Châu, tôi cũng đặt sự tin tưởng
như vậy đối với các vị.
Cuối cùng, cho phép tôi
được nhân danh Tự Do để nói lên lòng cảm
tạ thành thật đối với quý vị và sự
quan tâm của quý vị đến những khổ nạn
của Trung Quốc.
Vài dòng về Yuan Hongbing
Ông Yuan
Hongbing, một giáo sư Luật Khoa, trước kia ở
Đại Học Bắc-Kinh, đã từng làm Khoa
Trưởng về Luật Hình Sự, lúc trước
đã bị giam ở Trung Quốc vì tội ủng hộ
dân chủ. Năm 1994, Giáo sư Yuan bị can tội
“Cố lật đổ hệ thống Xã Hội chủ
nghĩa”, đã bị tù và rồi được thả
để đi đày trong nước ở tỉnh Quý
Châu với điều kiện không bao giờ được
đặt chân trở lại Bắc-Kinh nữa. Ông đã được phép
dạy học trở lại, giữ một chức
vụ ở Đại Học Bình Thường Quý Châu,
nơi đó ông trở thành Khoa Trưởng trường
Luật. Trong suốt thời
gian bị đày ở Quý Châu, Giáo Sư Yuan đã viết
rất nhiều sách. Ba
quyển trong số sách của ông đã được
xuất bản ở hải ngoại: “ Bi ca” (Elegy) và “Tự Do lúc chiều
tà” (Freedom at Sunset), cả hai
quyển đều có liên hệ đến sự chịu
đựng của người Mông-Cổ dưới
sự thống trị của Cộng Sản TQ, và
quyển “Kim Sơn thánh địa” (The Golden Holy Mountain), tả sự tàn bạo
của Cộng Sản đối với văn hóa và tôn
giáo của Tây Tạng.
Copyright
2000 - 2007 The Epoch USA Inc.